4 Bài Học Từ Sự Thành Công Phi Thường Của Các Hội Thánh Châu Phi
Tại sao đức tin ở châu Phi nở rộ đẹp đẽ, trong khi Cơ Đốc giáo phương Tây lại đang suy tàn? Đây là 4 thói quen mà ta cần học từ những người anh chị em châu Phi của mình.

Nhiều điều có thể nói về sự phát triển mạnh mẽ của Cơ Đốc giáo ở châu Phi chỉ trong một thế kỷ. Có nhiều thống kê minh họa sự thay đổi mạnh mẽ này. Ví dụ, Trung Tâm Nghiên Cứu Cơ Đốc Giáo Toàn Cầu báo cáo rằng năm 2018, lần đầu tiên châu Phi có nhiều Cơ Đốc nhân hơn bất kỳ đại lục nào khác (631 triệu), trong khi năm 1900 chỉ có 9.6 triệu Cơ Đốc nhân, và năm 2000 có 384 triệu. Tất nhiên, Châu Phi là một trong những ngôi nhà đầu tiên của đức tin trong những ngày đầu của mình. Một trong những nhà thần học vĩ đại nhất của chúng ta, Thánh Augustine ở Hippo, đến từ Cơ Đốc giáo châu Phi thời kỳ đầu, cũng như các giáo phụ quan trọng khác của hội thánh. Tuy nhiên, những vùng này hầu hết đã bị chinh phạt bởi Hồi Giáo vào cuối thế kỷ 20, ngoại trừ Ethiopia và những cộng đồng nhỏ kiên cường như giáo hội Chính Thống Giáo Coptic ở Ai Cập. Người dân ở các vùng châu Phi khác hầu hết đều theo các niềm tin tâm linh bản xứ. Các công tác truyền giáo Cơ Đốc dẫn tới sự lan truyền phi thường suốt lục địa là tương đối gần đây.
Có lẽ số liệu thống kê quan trọng nhất là sự phát triển này không chỉ là những người gọi mình là Cơ Đốc nhân – mà còn có những khác biệt rất lớn trong mức độ cam kết nữa. Một nghiên cứu năm 2018 bởi Pew Research Center cho thấy người châu Phi nằm trong những Cơ Đốc nhân có độ cam kết cao nhất thế giới (và thấp nhất là người châu Âu). Người châu Phi cầu nguyện thường xuyên hơn, dự lễ đều đặn hơn, và xem đức tin là quan trọng trong đời sống mình hơn những Cơ Đốc nhân chỗ khác. “Ít nhất 4 trong 5 Cơ Đốc nhân ở Nigeria, Liberia, Senegal, Cameroon, và Chad cầu nguyện mỗi ngày, cuộc khảo sát cho thấy… Ở mỗi nước châu Phi được khảo sát, hơn 60% Cơ Đốc nhân nói họ đi nhóm ở hội thánh ít nhất hằng tuần”, báo cáo của Pew nói.
Gần đây tôi phỏng vấn mục sư Agu Irukwu sinh ở Nigeria, người đang lãnh đạo một trong những hội thánh lớn nhất ở Anh, Ngôi Nhà Chúa Giê-xu Cho Mọi Quốc Gia (Jesus House For All Nations). Ông lớn lên và đến với đức tin ở quê nhà, nhưng đã làm công tác mục vụ ở London nhiều năm, nên có hiểu biết sâu sắc về những khác biệt trong văn hóa hội thánh. Ông đưa ra một số gợi ý (về lý do của sự thành công của các hội thánh châu Phi):
1. Cầu Nguyện
“Nếu có một điều mà tôi có thể khuyến khích cho bất kỳ Cơ Đốc nhân nào, đó là hãy phát triển một đời sống cầu nguyện mạnh mẽ”, mục sư Agu nói. “Cũng có nhiều điều để học hỏi từ những vùng đang phát triển trên thế giới nơi hội thánh đang lớn lên, không chỉ ở châu Phi. Một cam kết cầu nguyện và niềm tin rằng Đức Chúa Trời có đáp lời cầu nguyện – đó là điều ăn sâu vào văn hóa hội thánh [ở châu Phi].”
Vài năm trước, tôi tham dự một khóa tĩnh nguyện cuối tuần ở hội thánh đa văn hóa của mình lúc đó tại một trung tâm Cơ Đốc lớn. Chúng tôi chia sẻ khuôn viên lớn này với một hội thánh đa số là người da đen. Tôi có một ký ức sống động khi đi xuống ăn sáng lúc 8g30 cùng với những tín hữu mắt còn lờ đờ của hội thánh mình, và cảm thấy xấu hổ khi đi qua căn phòng nhỏ nơi ở của các anh chị em hội thánh đa số người da đen. Họ đang cùng nhau nhiệt tình cầu nguyện trong căn phòng nhỏ, nhiệt tình cầu nguyện đồng lòng như một nhóm, và đã hăng hái làm điều này từ sớm, khi chúng tôi còn đang ngủ.
2. Kiêng Ăn
Trong văn hóa châu Phi, kiêng ăn được xem là rất quan trọng, không chỉ trong Mùa Chay (Lent). “Bạn không thể chạy khỏi việc Kinh Thánh khuyến khích chúng ta kiêng ăn, điều gần như không tồn tại trong nhiều hội thánh phương Tây” mục sư Agu nói. Nếu có một vấn đề hay cần tìm kiếm Chúa, các hội thánh châu Phi sẽ kiêng ăn. Ví dụ, việc khởi xướng cho sự hòa hợp đoàn kết ở Nigeria năm ngoái đã được hỗ trợ bởi 40 ngày kiêng ăn.
“Hiểu theo Kinh Thánh, sự kiêng ăn đồng công và tăng cường sự cầu nguyện”, theo Oyewole Akande, một chấp sự ở Hội Thánh Kinh Thánh Ân Điển Tể Trị ở Nigeria, cho báo The Gospel Coalition Africa. “Đó là quyết định đặt ra một khoảng thời gian để tập trung dâng trình một vấn đề cụ thể lên trước Chúa trong sự cầu nguyện. Nó loại bỏ mọi thứ gây phân tâm, kể cả những thú vui cần thiết như ăn và uống, để tìm kiếm mặt Chúa với một vấn đề kêu cầu cụ thể.
“Nhiều người chúng ta cảm thấy quá thoải mái trong thế gian sa ngã này, cảm thấy không có áp lực nào phải cắt đứt kết nối với nó. Vậy nên chúng ta phải vất vả đấu tranh với ý nghĩ sự thiếu thoải mái của mình sẽ đem lại ý Chúa.”
3. Đức Tin Và Suy Nghĩ Tích Cực
Một đức tính tốt đẹp tôi thường thấy ở Cơ Đốc nhân châu Phi là một cái nhìn tích cực, lạc quan, gắn liền với niềm tin rằng Đức Chúa Trời có thể biến bất kỳ hoàn cảnh khó khăn nào trở nên tốt hơn. “Tin rằng không có gì Chúa không thể làm, và đầy hy vọng về ngày mai, dù hôm nay có tệ thế nào đi nữa – [hội thánh châu Phi] rất lạc quan về mặt này” mục sư Agu nói. Tin theo lời Kinh Thánh và tin tưởng vào tình yêu thương và lời hứa sẽ hành động của Đức Chúa Trời là những đặc tính rất đáng ngợi khen của Cơ Đốc nhân châu Phi.
4. Sống Đơn Giản
Có một ấn tượng tiêu cực khi nghĩ đến châu Phi rằng nó là một nơi nghèo đói: Có những người giàu có ở châu Phi, và vài bộ phận trong nền kinh tế của họ đang hoạt động tốt. Tuy nhiên, cũng công bằng khi nói rằng có nhiều tiền vương vãi hơn ở những nước phương Tây phát triển. Nhưng có thể đây là lý do cho sự khô hạn trong tâm linh của chúng ta không?
Hồng y Robert Sarah, một linh mục Công Giáo nhiều ảnh hưởng, viết những lời gây ngạc nhiên trong sách “Chúa Hay Không Gì Cả: Một Cuộc Đối Thoại Về Đức Tin” (God or Nothing: A Conversation on Faith). Ông có những nhận định tích cực về sự nghèo khó – phân biệt nó với cùng quẫn, là điều ta cần phải loại trừ. “Nghèo khó là một giá trị Cơ Đốc”, ông nói. “Người nghèo là người biết rằng họ không thể sống chỉ dựa vào mình. Họ cần Đức Chúa Trời và những người khác để tồn tại, thịnh vượng, và phát triển. Ngược lại, người giàu là người chẳng cần gì từ bất cứ ai. Họ có thể tự chu cấp mọi nhu cầu của mình mà không cần nhờ cậy người lân cận hay Đức Chúa Trời. Theo nghĩa này, sự giàu có có thể dẫn tới nỗi buồn lớn và sự cô đơn thực sự của con người hay sự nghèo nàn khủng khiếp về tâm linh.”
Có lẽ hội thánh phương Tây cần ráng sức khiêm mình và lắng nghe nhiều hơn từ những người anh chị em châu Phi của mình, xem họ đang thực hành đức tin của mình thế nào? Mục sư Agu cũng nhấn mạnh rằng hội thánh phương Tây cũng có thể truyền lại sự khôn ngoan của mình nữa. Ông nói: “Điều đẹp đẽ là khi [2 văn hóa] mài dũa nhau, những gì tạo ra thật là đẹp.”
Người dịch: Richard Huynh
Theo christiantoday.com
https://www.christiantoday.com/article/learning.from.the.african.churchs.extraordinary.success/141638.htm
