Hãy Dạy Con Cái Chúng Ta Về Sự Tự Do Của Cơ Đốc Nhân

Khi con cái chúng ta còn trẻ, ta nỗ lực để rèn luyện lương tâm của chúng, dạy chúng các mạng lệnh của Chúa, và cách chọn lựa giữa đúng và sai. Nhưng khi con cái ta lớn lên, chúng phải học cách xử lý những vấn đề không phải là trắng hay đen. Chúng cần sự khôn ngoan để phân biệt giữa các lựa chọn tốt và những thứ tốt nhất.
Một trong các cách tốt nhất để rèn luyện con cái tuổi teen về sự khôn ngoan là dạy nó điều mà Martin Luther gọi là “sự tự do của Cơ Đốc nhân”. Với chúng ta, “sự tự do của Cơ Đốc nhân” làm nghĩ tới những vấn đề gây tranh cãi như liệu Cơ Đốc nhân có được hút thuốc hay uống rượu – các chủ đề quan trọng nhưng thật khó để nói với con cái khi chúng bước vào tuổi trưởng thành.
Nhưng dù Martin Luther quả thật có viết về các vấn đề của lương tâm trong bài “Về Sự Tự Do Của Cơ Đốc Nhân” (On Christian Liberty), luận văn của ông đạt được nhiều hơn thế. Luther viết để giúp người tin Chúa tìm thấy sự khôn ngoan và tự do thật bằng cách sống theo nhận dạng Cơ Đốc nhân của mình. Con đường tự do ông miêu tả là đúng Kinh Thánh, và nó đáng để dạy cho thanh thiếu niên Cơ Đốc ngày nay.
1. Tự Do Khỏi Phải Chứng Tỏ Mình Và Làm Vừa Lòng Người Khác
Giả sử con gái tuổi teen của ta cảm thấy bị áp lực từ bạn bè để nhuộm tóc. Cô bé không thật sự muốn làm vậy, nhưng tất cả bạn bè của nó đều làm. Vậy nên cô bé nghĩ mình phải làm theo. Giả sử một đứa con gái khác muốn nhuộm tóc mình màu hồng, nhưng một người bạn theo chủ nghĩa đạo đức luật lệ (legalism) nói: “Bạn không thể để tóc như vậy và là một Cơ Đốc nhân!” Làm sao ta có thể tư vấn cho những cô bé đó trước khi chúng đi đến tiệm tóc?
Luther nói, “Một Cơ Đốc nhân là một người chủ hoàn toàn tự do, không phải nghe theo lời ai.” Nếu đã được Đấng Christ chấp nhận, ta không cần phải làm vừa lòng người khác hay thuận theo quan điểm văn hóa của họ về cái gì là mốt hay thậm chí thế nào là một Cơ Đốc nhân. Luther viết:
“Không cái gì bề ngoài có bất kỳ ảnh hưởng nào trong việc tạo ra sự công chính hay sự tự do Cơ Đốc… Nó sẽ không làm hại đến linh hồn nếu thể xác khoác vào trang phục thế tục, sống ở nơi không được biệt riêng ra thánh, ăn và uống như người những khác, không cầu nguyện lớn tiếng, và không làm tất cả những điều mà những kẻ giả hình có thể làm.”
Khi viết về “trang phục thế tục”, Luther không phải đang nói đến việc nhuộm tóc hay mốt ăn mặc, mà là việc các mục sư /giám mục có cần thiết phải mặc áo lễ khi thờ phượng. Nhưng các nguyên tắc của ông vẫn áp dụng. Chẳng có việc gì làm cho thể xác có thể quyết định bản chất của linh hồn; nếu ta thuộc về Đấng Christ, chẳng gì có thể giật ta ra khỏi tay Ngài. Nếu ta tin cậy Chúa Giê-xu, ta chẳng có gì phải chứng minh. Chính sự xưng công bình Chúa ban cho ta khiến ta trở thành con người mà ta là.
Như tôi đã viết ở trước, “Việc Đức Chúa Trời nói rằng ta là con yêu dấu của Ngài là quan trọng hơn bất kỳ điều gì ai khác nói.” Đó là nguyên tắc đầu tiên tôi dạy các con gái của mình, nhưng tôi không dừng lại ở đó. Và Martin Luther cũng vậy.
2. Tự Do Để Phụng Sự Và Yêu Thương

Khi dạy các con tuổi teen của mình kháng lại việc phải làm vừa lòng người khác, chúng tôi cũng phải dạy chúng kháng lại tính độc lập ích kỷ. Luther nói cách này: “Một Cơ Đốc nhân là một người giúp việc tận tâm hoàn hảo của tất cả mọi người, dưới quyền tất cả mọi người”. Một người có thể nghĩ rằng nếu đức tin khiến chúng ta tự do hoàn toàn – nếu tự nó là đủ cho sự công chính – thì ta có thể đơn giản là muốn làm gì thì làm. Luther viết:
“[Một số người hỏi], vậy tại sao lại yêu cầu làm các việc lành? Chúng ta cứ thoải mái, chẳng làm gì cả, và có đức tin là đủ. Tôi trả lời: không phải vậy, hỡi những kẻ gian ác, không phải vậy.”
Trích dẫn Rô-ma 14:7-8, Luther nói với độc giả của mình rằng họ cần phải chiến đấu chống lại những tội lỗi trong thân thể kẻo con người cũ cản trở linh hồn mới: “Một người không sống chỉ cho mình trong thân thể xác thịt để làm việc chỉ cho nó, nhưng ta sống chỉ cho người khác và không cho chính mình. Để làm điều này, ta cần phải bắt thân thể mình thuần phục để ta có thể phục vụ người khác cách chân thành và tự do hơn.”
Việc phụng sự người khác có ý nghĩa gì với quyết định nhuộm tóc của các cô gái? Kinh Thánh nói cách ta ăn mặc và trang điểm thân thể mình ảnh hưởng tới người khác (1 Ti-mô-thê 2:9). Vậy nên trước khi quyết định, các cô gái tuổi teen hãy suy nghĩ thật kỹ về cách lựa chọn của họ sẽ ảnh hưởng người khác: liệu mình làm thay đổi này vì ham muốn được người khác chú ý? Có phải phong cách mới của mình liên quan tới các “sao” hay các phong trào văn hóa nghịch với các chuẩn mực Kinh Thánh? Nếu vậy, liệu bạn bè (hay các em nhỏ hơn nhìn lên mình) có bị cám dỗ để nghĩ rằng mình cũng thuộc nhóm nổi loạn đó? Có phải lựa chọn của mình chỉ về mình, hay nó có phục vụ và xây dựng người khác?
3. Tự Do Ở Dưới Thẩm Quyền
Một cách để các thiếu niên tuổi teen sống yêu thương và phụng sự Chúa là bằng việc thuận phục thẩm quyền cha mẹ mình. Một Cơ Đốc nhân trưởng thành có quyền tự do quyết định mình có thể xem một phim hạng R (17+) hay không. Nhưng với một thiếu niên tuổi teen thì điều đó dựa vào quyết định của ba mẹ. Cuối cùng thì, ba mẹ cô bé có thể nói: “Không tóc hồng. Không nhuộm sáng.” Nhưng là cha mẹ, ngay cả khi ta quyết định như vậy, việc nói cho con hiểu về lý do đằng sau quyết định của mình là quan trọng; đây là điều chuẩn bị cho chúng biết tự lập luận và quyết định cho chính mình khi trưởng thành.
Khi nói chuyện với con cái tuổi teen của mình, ta cũng cần dạy chúng rằng sự tự do Cơ Đốc là không cứng nhắc. Một Cơ Đốc nhân trưởng thành sẽ không có cùng một quyết định trong mọi trường hợp. Ví dụ, Phao-lô cắt bì cho Ti-mô-thê để không chọc giận những người Do Thái chưa có đức tin (Công Vụ 16:3), nhưng khi những người theo Do Thái giáo đòi hỏi phải cắt bì là điều kiện để nên công chính, ông không cho phép Titus chịu cắt bì (Ga-la-ti 2:3). Một Cơ Đốc nhân có sự linh hoạt theo hoàn cảnh khi quyết định cách để áp dụng luật bất biến của Chúa.
4. Tự Do Để Sống Đúng Với Lẽ Thật

Trong tất cả việc này, điều quan trọng là giúp thanh thiếu niên hiểu rằng tự do thật sự là sống đúng với lẽ thật. Như Tim Keller từng kể: một cậu bé nhận được một bể cá vàng. Từng xem các bạn mình chơi với thú cưng như thế nào, cậu vui vẻ đem nó vào phòng ngủ để chơi. Sau đó, khi mẹ hỏi có thích con cá mới không, cậu trả lời: “Vâng thưa mẹ, lúc đầu chúng chơi rất vui, nhưng giờ chúng chỉ nằm yên trên thảm.”
Keller hỏi, “Tại sao những con cá vàng không vui hưởng sự tự do của mình khi chúng ra khỏi không gian chật hẹp của bể cá?” Lũ cá mất tự do bởi vì khi đem chúng ra khỏi bể cá, cậu bé đã vi phạm bản chất của chúng.
Nguyên tắc này cũng đúng với sự tự do của Cơ Đốc nhân. Cũng như cá được tạo ra trong nước, một Cơ Đốc nhân được tạo ra trong sự tin cậy Đấng Christ và tình yêu thương không tư lợi với người lân cận. Nếu thanh thiếu niên tìm kiếm sự tự do trong việc làm vừa lòng người khác hay sống độc lập cách ích kỷ, chúng sẽ trở thành nô lệ (n.d: của ý kiến người khác hay của ham muốn bản thân). Nhưng nếu ta dạy chúng sống theo cách Chúa tạo dựng mình, theo nhân dạng Cơ Đốc nhân, vừa là “những người chủ hoàn toàn tự do” và “những người phục vụ hoàn toàn trung tín”, chúng sẽ trở nên khôn ngoan và thật sự tự do.
Người dịch: Richard Huynh
Theo TheGospelCoalition.org
https://www.thegospelcoalition.org/article/teens-christian-freedom
