Nguồn gốc hệ mặt trời: các vấn đề của giả thuyết tinh vân

Theo lời chứng trong Sáng Thế Ký, Đức Chúa Trời tạo dựng nên trái đất ở ngày thứ nhất, và mặt trời mặt trăng ngày thứ 4 cùng với các vì sao hay các hành tinh khác. Tuy nhiên những người theo thuyết Tiến Hóa chối bỏ khả năng có một Đức Chúa Trời, vậy nên họ cần có một giải thích khác về cách hệ mặt trời được tạo thành. Ứng viên hàng đầu là giả thuyết tinh vân [1] [2]. Nó giả thuyết rằng mặt trời, trái đất và toàn bộ hệ mặt trời được tạo nên từ tinh vân, tức đám mây bụi và khí khổng lồ. Người tiên phong nổi tiếng nhất của giả thuyết này là nhà toán học vô thần nổi tiếng Pierre Simon Laplace (1749-1827).1 Tuy nhiên, mặc cho sự ủng hộ cách giáo điều bởi những nhà thiên văn theo thuyết tiến hóa, nó vẫn có một số vấn đề rất lớn.

1. Nguồn gốc các ngôi sao

Trước hết, nếu giả thuyết đám tinh vân ngưng tụ lại không thể giải thích sự hình thành của mặt trời, thì thuyết này hỏng từ đầu. Để tạo thành mặt trời, hay bất kỳ ngôi sao nào, một đám mây phải đủ đặc để tụ lại theo lực hấp dẫn và bị nén đủ mạnh để phản ứng nhiệt hạch có thể bắt đầu. Nhưng hầu hết các đám mây khí đều có xu hướng dãn nở ra thay vì ngưng tụ lại.

4 giai đoạn hình thành hệ mặt trời theo giả thuyết tinh vân: (1) đám mây tinh vân, (2) mây tinh vân cô đặc và hình thành mặt trời, (3) phần còn lại cô đặc hình thành các hành tinh, (4) hình thành hệ mặt trời.

Nhà toán học và vật lý vũ trụ người Anh James Jeans (1877-1946) đã tính toán một đám mây phải lớn thế nào để trọng lực có thể mạnh hơn xu hướng nở ra của đám mây.

Các ý chính là: mật độ cao hướng đến sự tích tụ, nhưng nhiệt độ cao hướng tới sự giãn nở. Khối lượng tối thiểu ông tính được dựa trên 2 điều này, và giờ được gọi là Jeans Mass (MJ – khối lượng Jeans).2 

Nhưng theo thuyết Big Bang, vào lúc những ngôi sao đầu tiên được hình thành, nhiệt độ nóng đến nỗi khối lượng Jeans Mass cần để tạo ra chúng khoảng 100,000 mặt trời.3 Đây là khối lượng của một cụm sao. Không đám tinh vân nào nhỏ hơn số này có thể tụ lại thành một ngôi sao, vậy nên không ngôi sao nào có thể được tạo ra cách này.4 Abraham Loeb, ở Trung Tâm Vật Lý Vũ Trụ của Harvard, nói “Sự thật là chúng ta chưa hiểu cách các ngôi sao được tạo thành ở mức độ căn bản” 5,6

2. Nguồn gốc các hành tinh

Vậy nên, chỉ mới các ngôi sao mà đã không giải thích được bởi suy đoán tự nhiên qua giả thuyết tinh vân này. Tuy nhiên, những hành tinh còn rắc rối hơn nữa, với thêm nhiều vấn đề khác.

Một vấn đề lớn có thể được thấy khi những vận động viên trượt băng xoay vòng trên băng. Khi họ thu tay mình vào, họ xoay nhanh hơn. Hiệu ứng này là vì cái mà những nhà vật lý gọi là Luật Bảo Toàn Động Lực Góc. Động lực góc = khối lượng x vận tốc x khoảng cách từ trung tâm khối, và luôn là không đổ trong một hệ kín tách biệt. Khi những vận động viên trượt băng thu tay mình vào, khoảng cách đến trọng tâm giảm xuống, vậy nên họ xoay nhanh hơn, nếu không động lực góc sẽ không được bảo toàn.  

Trong sự hình thành của mặt trời chúng ta từ đám mây vũ trụ, hiệu ứng tương tự cũng sẽ xảy ra nếu đám mây tụ lại vào trung tâm để hình thành mặt trời. Điều này sẽ khiến mặt trời xoay rất nhanh. Nhưng mặt trời xoay rất chậm, trong khi các hành tinh xoay rất nhanh xung quanh mặt trời. Thực tế là mặc dù mặt trời chiếm 99% khối lượng của hệ Mặt Trời, nó chỉ có 2% động lực góc. 

Thực tế này trái ngược trực tiếp với suy đoán từ thuyết đám mây vũ trụ. Những người theo thuyết tiến hóa đã cố gắng giải quyết vấn đề này, nhưng một nhà khoa học về hệ Mặt Trời nổi tiếng, Dr. Stuart Ross Taylor, thừa nhận khi thảo luận về vấn đề động lực góc rằng “một thuyết tiến hóa tinh vân có khả năng suy đoán vẫn còn thiếu sót.” 

3. Trục nghiêng của mặt trời

Nếu mặt trời và các hành tinh được hình thành từ một đám mây vũ trụ tụ lại, thì mặt trời đáng lý ra phải xoay trên cùng một mặt phẳng với các hành tinh. Tuy nhiên, trục mặt trời lại nghiêng 7.167′ khỏi mặt phẳng elip xác định bởi quỹ đạo của trái đất. Một so sánh tốt hơn là mặt phẳng của sao Mộc, vì nó có khối lượng hành tinh và động lực góc lớn nhất hệ mặt trời. Độ nghiêng quỹ đạo của sao Môc là 1.308′ khỏi mặt phẳng elip, vậy nó vẫn còn những 6′ cách biệt.

Sự nghiêng trục của các hành tinh thường được giải thích bởi việc va chạm với các sao chổi,8 nhưng lý do này không áp dụng với mặt trời.9

4. Các hành tinh đá

Các nhà thiên văn học tiến hóa tin rằng các hành tinh hình thành từ những hạt bụi vũ trụ va đập vào nhau rồi nóng chảy ra và dính lại với nhau thành các khối đá nóng chảy lớn hơn. Những khối này dần kết lại thành những khối lớn và lớn hơn nữa cho đến khi hình thành các lõi hành tinh bên trong như sao Kim, sao Kim, Trái Đất, sao Hỏa. Tuy nhiên, những nghiên cứu cho thấy các cục đá trong vũ trụ se không nóng chảy và dính vào nhau, mà hầu như chỉ “đơn giản là bay qua nhau hay đập vào nhau và văng ra như banh bi da.”10

5. Các sao khí khổng lồ

Những hành tinh khổng lồ như sao Mộc và sao Thủy được nghĩ là đã hình thành đủ xa khỏi mặt trời để băng tuyết có thể tụ lại. Điều này có nghĩa là thêm khối lượng, vậy nên trọng lực đủ mạnh để hút khí từ tinh vân. Nhưng lõi của sao Mộc ra là quá nhỏ để có thể làm việc này. Và chạy mô phỏng cho thấy đám mây tinh vân sẽ tản ra trước khi cái lõi có cơ hội để đủ lớn. Thêm nữa, đám tinh vân thiếu ổn định đến nỗi các hành tinh sẽ spiral vào trong mặt trời.  

Khi đến với những Ngôi Sao Băng khổng lồ, vấn đề còn gay gắt hơn nữa,12 như một nhà tiến hóa thiên văn học thừa nhận:

“Sssss…các nhà thiên văn học nghiên cứu về mô hình thành lập của hệ mặt trời giữ một bí mật xấu: Diêm Vương tinh và Hải Vương tinh lẽ ra không tồn tại. Hay ít ra là mô phỏng máy tính chưa bao giờ giải thích được cách hai hành tinh khí khổng lồ như vậy lại có thể hình thành cách quá xa mặt trời. Những hành tinh xoay quá chậm ở vành ngoài của hệ mặt trời đến nỗi quá trình tích tụ trọng lực diễn ra chậm và sẽ cần nhiều thời gian hơn số tuổi của hệ mặt trời để tạo ra những hành tinh khối lượng gấp 14.5 tới 17.1 lần trái đất.”13

6. Sự quay ngược của một số hành tinh

Giả thuyết tinh vân dự đoán rằng khi đám tinh vân xoắn vào trong, tất cả những hành tinh và sao chổi sẽ xoay và có quỹ đạo trong cùng một chiều (quay tới). Nhưng sao Venus xoay ở chiều ngược lại, gọi là (quay lùi).14 Ngoài ra, có một sao chổi được phát hiện cũng có quỹ đạo xoay ngược,15 và gần đây phát hiện một hệ ngoài hệ mặt trời có các hành tinh đều ở quỹ đạo ngược, nghịch với chiều xoay của ngôi sao. Một báo cáo khoa học không tin Chúa nói: phát hiện này là trái ngược với quan điểm rằng các hành tinh được hình thành từ các hạt bụi tinh vân từ một đĩa xung quanh một ngôi sao mới hình thành. Một số hành tinh khác cũng được thấy có quỹ đạo quá nghiêng đến nỗi nó nghịch với giả thuyết thông thường.

Kết luận

Mặc dù thuyết tinh vân được chấp nhận cách không phê bình bởi nhiều người theo thuyết Tiến Hóa, có nhiều vấn đề lớn với giả thuyết mặt trời và các hành tinh hình thành từ một tinh vân ngưng tụ lại. Câu trả lời tốt nhất vẫn là “Các tầng trời được làm nên bởi lời Đức Giê-hô-va, Tất cả đạo binh tinh tú do hơi thở của miệng Ngài mà có.”Thi Thiên 33:6

Người dịch: Richard Huynh

Theo Creation.com
https://creation.com/nebular-hypothesis

Bài đọc tham khảo

1.  Lý thuyết về đám mây bụi là gì
https://vi.411answers.com/a/ly-thuyet-ve-dam-may-bui-la-gi.html 

2. Lý thuyết nebular là gì
https://vi.411answers.com/a/ly-thuyet-nebular-la-gi.html 

3. The Nebular Hypothesis and Formation of the Solar System
https://www.wondriumdaily.com/the-nebular-hypothesis-and-formation-of-solar-system/

References and notes

  1. Laplace, P., Exposition du Système du Monde (Exposition of the System of the World), 1796. Return to text.
  2. Jeans Mass (MJ) = Kρ–1/2T3/2, where K is a constant, ρ is the density, and T is the temperature. Alternatively, this can be expressed as MJ ≈ 45M n–1/2T3/2, where M is the solar mass, n is the density of atoms per cm3, and T is the temperature in Kelvins. Return to text.
  3. According to big bang theory, the temperature was about 3,000 and density about 6,000, therefore MJ ≈ 105 MReturn to text.
  4. Wieland, C., and Sarfati, J., “He made the stars also”—interview with creationist astronomer Danny FaulknerCreation 19(4):42–44, 1997. Return to text.
  5. Quoted by Marcus Chown, Let there be light, New Scientist 157(2120):26–30, 7 February 1998. Return to text.
  6. See also Stars could not have come from the big bang Creation 20(3):42–43, 1998. Return to text.
  7. Taylor, S., Solar System Evolution: A New Perspective, 2nd edition, Cambridge University Press, p. 64, 2001. Return to text.
  8. Carroll, B., and Ostlie, D., An Introduction to Modern Astrophysics, pp. 890–891, Addison-Wesley, 1996. Return to text.
  9. Worraker, W., The sun—the greater light to govern the day, Origins 37/38:11–15, 2004. Return to text.
  10. Muir, H., Earth was a freak, New Scientist 177(2388):24, 29 March 2003. Return to text.
  11. Psarris, S., Jupiter: king of the planets and testament to our CreatorCreation 30(3):38–40, 2008; creation.com/jupiter2. Return to text.
  12. Psarris, S., Neptune: monument to creation: According to evolutionary ideas Neptune should not exist! What is its secret?, Creation 25(1):22–24, 2002; creation.com/neptune. Return to text.
  13. Naeye, R., Birth of Uranus and Neptune, Astronomy 28(4):30, 2000. Return to text.
  14. Sarfati, J., Venus: cauldron of FireCreation 23(3):30–34, 2001; creation.com/venus. Cf. Spencer, W., The search for Earth-like planetsJ. Creation 24(1):72–76, 2010. Return to text.
  15. Sarfati, J., and Catchpoole, D.,  Backwards comet perplexes scientistsCreation 31(4): 38–39, 2009; creation.com/backwards-comet. Return to text.
  16. Maugh, T., Distant planets rattle theories with their orbit, Los Angeles Times, 13 April 2010. Return to text.